Giá dầu Brent và WTI đối mặt mức giảm hàng năm lớn nhất kể từ 2020 (khoảng 18-20%) do nguồn cung dư thừa lấn át rủi ro địa chính trị. Thị trường chờ đợi tín hiệu từ cuộc họp OPEC+ ngày 4/1.
Diễn biến thị trường: giá dầu đi ngang và đối mặt kỷ lục giảm sâu

Trong phiên giao dịch châu Á vào thứ Tư, thị trường dầu mỏ ghi nhận sự biến động không đáng kể, duy trì xu hướng đi ngang trong bối cảnh năm tài chính sắp khép lại. Tính đến 22:48 ET, giá dầu Brent giao sau đáo hạn vào tháng Ba giao dịch ổn định ở mức 61,27 USD/thùng, trong khi dầu WTI của Mỹ cũng giữ nguyên ở mức 57,89 USD/thùng.
Mặc dù ổn định trong phiên, nhưng nhìn lại toàn cảnh năm 2025, cả hai mức chuẩn này đều đang hướng tới những con số thua lỗ nặng nề. Cụ thể, dầu Brent đã giảm khoảng 18% và WTI đang trên đà giảm gần 20%. Đây được ghi nhận là mức giảm phần trăm hàng năm lớn nhất kể từ cú sốc cầu do đại dịch COVID-19 gây ra cách đây 5 năm. Sự sụt giảm này phản ánh tâm lý bi quan bao trùm thị trường suốt một năm qua, bất chấp những nỗ lực hỗ trợ giá từ nhiều phía.
Áp lực từ nguồn cung dư thừa và bài toán sản lượng của OPEC+
Nguyên nhân cốt lõi dẫn đến những tổn thất nặng nề này xuất phát từ mối lo ngại ngày càng tăng về tình trạng dư thừa nguồn cung toàn cầu. Áp lực này chủ yếu đến từ việc Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ và đối tác (OPEC+) đã bắt đầu gỡ bỏ các biện pháp thắt chặt sản lượng vốn từng hỗ trợ giá tốt trong giai đoạn 2023-2024. Trong suốt năm 2025, nhóm này đã dần nới lỏng các biện pháp cắt giảm tự nguyện, bơm thêm một lượng lớn thùng dầu vào thị trường vốn đã được cung cấp đầy đủ.
Tình hình trở nên trầm trọng hơn khi sản lượng từ các quốc gia ngoài OPEC vẫn duy trì ổn định, kết hợp với tốc độ tăng trưởng nhu cầu toàn cầu chậm hơn dự kiến. Hiện tại, sự chú ý của giới đầu tư đang đổ dồn vào cuộc họp trực tuyến của OPEC+ dự kiến diễn ra vào ngày 4/1 tới. Tại đây, các nhà sản xuất lớn sẽ xem xét lại các điều kiện thị trường và thảo luận về chính sách sản lượng cho đầu năm 2026, một động thái được kỳ vọng sẽ định hình xu hướng giá trong ngắn hạn.
Rủi ro địa chính trị: lực đỡ không đủ mạnh trước làn sóng cung dư
Trong suốt năm qua, các yếu tố địa chính trị đã đôi lần tạo ra những đợt phục hồi giá tạm thời, nhưng tác động của chúng thường tỏ ra ngắn ngủi và không đủ sức đảo chiều xu hướng giảm chủ đạo. Các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Nga trong cuộc chiến tại Ukraine, xung đột Israel-Hamas, hay căng thẳng Mỹ-Iran chỉ làm dấy lên những lo ngại nhất thời về gián đoạn dòng chảy dầu mỏ. Tương tự, sự không chắc chắn xung quanh hoạt động xuất khẩu của Venezuela do căng thẳng với Washington cũng chỉ hỗ trợ giá trong thời gian ngắn.
Những rủi ro nguồn cung này liên tục bị lu mờ bởi bức tranh rộng lớn hơn về sự dồi dào của nguồn cung toàn cầu và lượng hàng tồn kho gia tăng. Mới đây nhất, căng thẳng nội bộ trong khối Ả Rập cũng thu hút sự chú ý khi Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) thông báo rút lực lượng khỏi Yemen sau những bất đồng với Ả Rập Saudi về hoạt động quân sự. Việc cả hai quốc gia này đều là thành viên chủ chốt của OPEC đặt ra thêm những dấu hỏi về sự đoàn kết và phối hợp chính sách của nhóm trong tương lai.
Theo Investing




